Kẻ hủy diệt các thế giới
"Tôi nhớ lại dòng chữ trong kinh Bhagavad Gita: 'Giờ đây tôi đã trở thành Thần chết, kẻ hủy diệt các thế giới.'"
Lãnh đạo Dự án Manhattan chế tạo thành công quả bom nguyên tử đầu tiên, thay đổi vĩnh viễn khái niệm về chiến tranh và an ninh toàn cầu.
J. Robert Oppenheimer là một người có trí tuệ bao la và xung đột nội tâm sâu sắc. Với tư cách là giám đốc khoa học của Dự án Manhattan, ông đã điều phối bước nhảy vọt công nghệ quan trọng nhất trong lịch sử nhân loại — việc tạo ra bom nguyên tử. Nhưng thành công của sứ mệnh đó đã trở thành nguồn cơn dằn vặt suốt đời của ông. Ông là Prometheus hiện đại, người đã trao cho nhân loại ngọn lửa của các vì sao, chỉ để chứng kiến trong sự kinh hoàng khi nó được sử dụng để biến các thành phố thành tro bụi. Đối với Oppenheimer, thành tích đó không phải là một chiến thắng của khoa học, mà là một sự vượt qua ngưỡng cửa đạo đức đầy bi kịch mà từ đó không có đường lui.
Vào lúc 5:29 sáng ngày 16 tháng 7 năm 1945, sa mạc New Mexico được thắp sáng bởi một luồng ánh sáng rực rỡ hơn ngàn mặt trời. Khi đám mây hình nấm đầu tiên bốc lên, Oppenheimer đã không ăn mừng cùng các đồng nghiệp. Thay vào đó, tâm trí ông nhớ lại những vần thơ tiếng Phạn cổ trong kinh Bhagavad Gita: "Giờ đây tôi đã trở thành Thần chết, kẻ hủy diệt các thế giới." Trong khoảnh khắc chói lòa đó, ông nhận ra rằng mình không chỉ chế tạo một vũ khí; ông đã thay đổi về cơ bản mối quan hệ giữa nhân loại và sự sinh tồn của chính mình. sức nặng của nhận thức này bắt đầu đè nén ông từ lâu trước khi những quả bom thực sự rơi xuống Nhật Bản.
Các vụ ném bom xuống Hiroshima và Nagasaki đã biến Oppenheimer từ một anh hùng dân tộc thành một người đàn ông bị ám ảnh bởi những linh hồn. Trong một cuộc gặp với Tổng thống Harry S. Truman tại Phòng Bầu dục, ông đã thú nhận: "Thưa Tổng thống, tôi cảm thấy tay mình đã nhuốm máu." Truman, một người thực dụng thô lỗ, đã không có sự kiên nhẫn đối với nỗi đau đạo đức của nhà khoa học. Ông đưa cho Oppenheimer một chiếc khăn tay để lau tay và sau đó gọi ông là "nhà khoa học mít ướt". Sự bác bỏ này đánh dấu sự khởi đầu của sự cô lập của Oppenheimer. Ông nhận ra rằng mặc dù ông đã khai sinh ra con quái vật, ông không còn quyền lực gì để nhốt nó vào lồng.
Trong những năm sau chiến tranh, Oppenheimer trở thành một người chỉ trích thẳng thắn việc leo thang hạt nhân. Ông phản đối việc phát triển bom khinh khí, lo sợ nó sẽ trở thành một vũ khí "diệt chủng". Sự thách thức này đã khiến ông có những kẻ thù hùng mạnh. Năm 1954, ở đỉnh cao của chủ nghĩa McCarthy, ông đã phải trải qua một cuộc điều trần an ninh nhục nhã. Lòng trung thành của ông bị nghi ngờ và quá khứ của ông bị đào bới. Bị tước quyền miễn trừ an ninh, ông thực sự bị trục xuất khỏi các sảnh điện lực mà chính ông đã góp phần xây dựng. Ông dành những năm cuối đời tại Princeton, một bóng ma của người đàn ông từng chỉ huy các bí mật của nguyên tử.
Oppenheimer qua đời năm 1967, vẫn mang gánh nặng của sáng tạo của mình. Nỗi hối tiếc của ông không phải là vì đã giải mã được vật lý của nguyên tử, mà là vì ông đã không lường trước được sự điên rồ về chính trị và đạo đức sẽ theo sau. Ông vẫn là một nhân vật bi tráng — một người đàn ông mà thiên tài của ông đã cung cấp cho thế giới công cụ để tự hủy diệt, chỉ để bị bác bỏ bởi chính hệ thống đã trưng dụng tài năng của ông. Ông để lại một thế giới sống mãi trong bóng tối của đám mây hình nấm, một minh chứng cho thấy sự tiến bộ khoa học, khi tách rời khỏi sự khôn ngoan, sẽ trở thành con đường dẫn đến vực thẳm.
J. Robert Oppenheimer (1904–1967) là một nhà vật lý lý thuyết người Mỹ, giám đốc phòng thí nghiệm Los Alamos trong thời chiến và là nhân vật then chốt của Dự án Manhattan.
Sinh ra tại thành phố New York.
Được bổ nhiệm làm giám đốc kỹ thuật của dự án.
Vụ thử bom nguyên tử thành công tại New Mexico.
Bị nhắm mục tiêu trong thời kỳ chủ nghĩa McCarthy.
Qua đời ở tuổi 62, để lại một di sản đầy tranh cãi.
Dự án Manhattan: Chế tạo bom nguyên tử để kết thúc Thế chiến II.
Vụ thử Trinity: Vụ nổ hạt nhân đầu tiên trong lịch sử.
Báo cáo Oppenheimer: Phân tích về các nguy cơ của vũ khí hạt nhân.
Giải thưởng Enrico Fermi: Vinh danh những thành tựu trong khoa học hạt nhân.
Bắc Đẩu Bội tinh (Pháp): Công nhận đóng góp cho khoa học quốc tế.
Ông là biểu tượng của sự dằn vặt đạo đức trong khoa học hiện đại. Di sản của ông là sự cân bằng mong manh giữa sức mạnh hủy diệt và nỗ lực vì hòa bình hạt nhân.
Qua đời ngày 18 tháng 2 năm 1967 tại Princeton, New Jersey, do ung thư vòm họng.
Thì thầm qua thời gian