Nhà buôn cái chết hối lỗi
"Thuốc nổ của tôi sẽ dẫn đến hòa bình nhanh hơn một nghìn cuộc hội nghị thế giới. Một khi con người nhận ra rằng toàn bộ quân đội có thể bị tiêu diệt trong tích tắc, họ chắc chắn sẽ tuân thủ một nền hòa bình vàng."
Đã phát minh ra thuốc nổ dynamite cho mục đích xây dựng, nhưng phải chứng kiến nó trở thành công cụ chiến tranh, điều này đã thúc đẩy ông thành lập Giải thưởng Nobel để viết lại di sản của mình.
Vào năm 1888, Alfred Nobel đã trải qua một khoảnh khắc mà rất ít người từng đối mặt: ông đọc bản cáo phó của chính mình. Trong khi đang ở Cannes, Pháp, anh trai ông là Ludvig qua đời. Một tờ báo Pháp, do nhầm lẫn giữa hai anh em, đã đăng tải một bản cáo phó chỉ trích Alfred nặng nề. Tiêu đề viết: "Nhà buôn cái chết đã chết" (Le marchand de la mort est mort). Bài báo mô tả ông là người đã "tìm ra cách giết nhiều người hơn và nhanh hơn bao giờ hết". Đối với một người luôn coi mình là người theo chủ nghĩa hòa bình và là một nhà khoa học tận hiến cho sự tiến bộ của nhân loại, những lời này là một tấm gương kinh hoàng. Chúng cho thấy rằng bất kể ý định của ông là gì, công việc cả đời của ông chỉ được nhìn nhận qua lăng kính của sự hủy diệt.
Hành trình trở thành "Nhà buôn cái chết" của Nobel thực chất bắt đầu từ một ý định cao cả: sự an toàn. Nitroglycerin, chất nổ chính thời bấy giờ, cực kỳ không ổn định và đã cướp đi sinh mạng của nhiều người, bao gồm cả em trai của Nobel là Emil vào năm 1864. Alfred quyết tâm "thuần hóa" chất này. Ông đã thành công bằng cách trộn nitroglycerin với đất diatomite, tạo ra một loại chất nổ ổn định, dễ tạo hình mà ông gọi là "dynamite". Nó đã cách mạng hóa ngành xây dựng, cho phép xây dựng các đường hầm, kênh đào và đường sắt kết nối thế giới. Tuy nhiên, chính sức mạnh từng phá đá mở đường đó đã nhanh chóng bị chuyển hướng sang chiến trường, khiến chiến tranh trở nên chết chóc và hiệu quả hơn bao giờ hết.
Bản cáo phó nhầm lẫn không chỉ là một sai sót báo chí; nó là một sự phán xét của xã hội. Nobel đã vô cùng bàng hoàng khi thấy tên mình gắn liền với những cuộc tàn sát. Ông từng tin rằng sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của thuốc nổ sẽ đóng vai trò như một rào cản ngăn chặn chiến tranh, với câu nói nổi tiếng rằng các phát minh của ông sẽ "dẫn đến hòa bình nhanh hơn một nghìn cuộc hội nghị thế giới". Ông nghĩ rằng khi các quốc gia thấy toàn bộ quân đội có thể bị quét sạch trong nháy mắt, họ sẽ từ bỏ chiến tranh. Bản cáo phó đã chứng minh ông sai một cách bi thảm. Nó cho thấy ông sẽ không được nhớ đến như người xây dựng cơ sở hạ tầng cho thế giới hiện đại, mà là người cung cấp công cụ cho sự lụi tàn của nó.
Sau cú sốc năm 1888, Nobel ngày càng trở nên cô độc và nội tâm. Ông dành những năm cuối đời trong một nỗ lực lặng lẽ nhưng quyết liệt để viết lại câu chuyện của mình. Ông không lên tiếng bảo vệ mình trên báo chí; thay vào đó, ông hành động trong bóng tối. Ngày 27 tháng 11 năm 1895, tại Câu lạc bộ Thụy Điển-Na Uy ở Paris, ông đã ký di chúc cuối cùng. Trong một hành động làm kinh ngạc gia đình và thế giới, ông đã để lại 94% tài sản khổng lồ của mình để thành lập một loạt giải thưởng. Những giải thưởng này được thiết kế để tôn vinh những người, bất kể quốc tịch, đã mang lại "lợi ích lớn nhất cho nhân loại" trong các lĩnh vực Vật lý, Hóa học, Y sinh, Văn học và Hòa bình.
Alfred Nobel qua đời năm 1896, không kịp nhìn thấy những giải thưởng đầu tiên được trao vào năm 1901. Tuy nhiên, canh bạc của ông đã thành công vượt xa mọi kỳ vọng. Ngày nay, cái tên "Nobel" là tiêu chuẩn vàng toàn cầu cho thành tựu của con người. Nó đã che mờ nhãn dán "Nhà buôn cái chết", biến một di sản của thuốc nổ thành một di sản của sự khai sáng. Câu chuyện của Nobel vẫn là một minh chứng sâu sắc cho sức mạnh của sự tự phản tỉnh. Nó nhắc nhở chúng ta rằng mặc dù không phải lúc nào chúng ta cũng kiểm soát được hậu quả từ những phát minh của mình, nhưng chúng ta có quyền năng tối thượng để định nghĩa ý nghĩa cuộc đời và ký ức mà chúng ta để lại cho thế giới.
Alfred Nobel (1833–1896) là một nhà hóa học, kỹ sư, nhà phát minh, doanh nhân và nhà từ thiện người Thụy Điển. Ông nắm giữ 355 bằng sáng chế khác nhau, trong đó thuốc nổ dynamite là nổi tiếng nhất.
Sinh ra tại Stockholm, Thụy Điển.
Đạt được bằng sáng chế cho hỗn hợp thuốc nổ an toàn.
Đọc được bài báo gọi mình là "nhà buôn cái chết".
Ký di chúc thành lập Giải thưởng Nobel.
Thuốc nổ Dynamite: Loại thuốc nổ an toàn và dễ kiểm soát đã cách mạng hóa ngành xây dựng và khai thác mỏ.
Gelignite: Một loại chất nổ mạnh và ổn định hơn nữa.
Giải thưởng Nobel: Mặc dù không trực tiếp nhận giải, ông đã tạo ra phần thưởng cao quý nhất cho những thành tựu của nhân loại.
Ông đã thành công trong việc chuyển đổi di sản của mình từ một 'Nhà buôn cái chết' thành người bảo trợ vĩnh cửu cho hòa bình, khoa học và văn học.
Qua đời ngày 10 tháng 12 năm 1896 tại San Remo, Ý, do đột quỵ.
Thì thầm qua thời gian